Nhạc nền

** *
Photobucket* Photobucket *
PHÔI PHA

17 tháng 1, 2012

Tất niên, cám tạ tình Chúa tình người

Tất niên, cám tạ tình Chúa tình người

Tất niên, cám tạ tình Chúa tình người Tất niên, cám tạ tình Chúa tình người
(Is 63, 7-9; 1Cr 1, 3-9; Lc 1, 39-55) Năm cũ sắp đi qua với biết bao ân phúc mà Thiên Chúa và tha nhân đã tặng ban cho ta trong suốt những tháng ngày qua. Giữa bao thăng trầm, biến động của lịch sử xã hội, Thiên Chúa vẫn không ngừng yêu thương thực thi chương trình huyền nhiệm và kỳ diệu của Người trên đời ta.

     Như Israel xưa được nâng đỡ trên hành trình tiến về Đất Hứa, chúng ta cũng đang được dẫn dắt trong cuộc lữ hành tiến về Vĩnh Cửu dưới ánh sáng của Đức Kitô Phục Sinh (1Cr 1, 3-9). Trong những thời khắc cuối cùng của năm cũ, hiệp với ngôn sứ Isaia, ta hãy hồi tâm suy gẫm và dâng lên Chúa tâm tình cám tạ về tất cả hồng ân đã nhận lãnh.
     “Tôi xin nhắc lại ân nghĩa với Đức Chúa, dâng lời ca tụng Đức Chúa, vì tất cả những gì Đức Chúa đã thực hiện cho chúng tôi, vì lòng nhân hậu lớn lao của Người đối với nhà Israel, vì những gì Người đã thực hiện, bởi lòng Người đầy thương xót và lắm nghĩa giàu ân” (Is 63, 7).   
1. Tất cả là hồng ân
    Tất cả là hồng ân, vì mọi sự không nằm ngoài bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Có thể ta buồn, ta nuối tiếc và đau xót vì bao kế hoạch đặt ra đang lỡ dở, bao sai lầm trong cách nghĩ, cách làm dẫn đến thảm bại,  bao thua thiệt, mất mát to lớn cả vật chất lẫn tinh thần… Nó làm cho ta nhiều khi đã buông lời trách Chúa vì Người đã không theo ý ta. Nó làm cho ta có lúc hoài nghi về quyền năng và tình thương của Chúa. Chúng ta khác nào đoàn dân Israel trong sa mạc, thiếu đi ngọn lửa mến và niềm xác tín tuyệt đối vào chương trình tình thương của Thiên Chúa.
     Kinh nghiệm đức tin của Gióp (G 1 – 42)  mách bảo cho ta về ân huệ của Chúa.  Chính Thiên Chúa đã đi bước trước và dẫn đưa Gióp trên nẻo đường huyền nhiệm mà con người không thể ngờ tới. Con đường ấy hằn sâu những vết chân khổ lụy nhưng nó báo hiệu cho cuộc gặp gỡ toàn vẹn với “Đấng Ẩn Mình” đầy yêu thương và công bằng.      
    “Như Gióp xưa, Thiên Chúa vẫn không ngừng săn sóc thăm nom đời tôi, đời bạn và gửi đến cho chúng ta thật nhiều quà tặng vô giá. Đó là tất cả hồng ân dồi dào dành cho chúng ta trong mọi biến cố thường ngày. Có thứ quà tặng ngọt ngào gắn với hạnh phúc trào vui; có thứ quà tặng nhuốm màu đắng cay, chua xót nhưng quý giá vì chất chứa những đánh đổi cho hạnh phúc vĩnh hằng; có thứ quà tặng câm lặng, vô hình đòi hỏi ta phải kiên trì, sáng suốt để nhận ra… Nhiều khi ta đã đã cố tình trách Chúa vì những thứ “quà” không vừa ý riêng. Nhiều khi ta đã đổ lỗi cho Chúa trước những đổ vỡ, đau thương quá lớn, và có khi ta đã đẩy xua, nguyền rủa những nghịch cảnh… Nhận ra chương trình của Chúa trên đời mình, chúng ta hãy đón nhận tất cả như quà tặng dư đầy, phong phú mà Thiên Chúa ưu ái gửi đến cho mỗi người trên hành trình đi tìm hạnh phúc đích thực” (J.B. Nguyễn Quốc Tuấn, Hành trình Đức tin của Gióp)
      Tất cả là hồng ân. Năm cũ sắp sửa qua đi, chúng ta khắc cốt ghi tâm biết bao ơn lành mà Thiên Chúa yêu thương gửi đến cho ta, cho người thân của ta và cộng đồng qua bàn tay và con tim tràn đầy yêu thương của bao người xung quanh. Bạn và tôi thử nghĩ xem, nếu những ngày qua, xã hội mà chúng ta đang sống thiếu vắng đi những tâm hồn giàu nặng yêu thương ấy thì thế giới này sẽ thật cô lạnh, vô vị, vô nghĩa, đắng cay biết chừng nào ? !
      Thật hạnh phúc cho ta biết bao, vì giữa dòng chảy thời gian với những con sóng nghịch cảnh, nghiệt ngã, phũ phàng trào xô, Thiên Chúa vẫn không ngừng đồng hành, nâng đỡ và gửi đến cho ta vô vàn những bàn tay nhân ái không ngại gian khó, âm thầm tận hiến phục vụ chúng ta và đồng loại giữa đời thường. Họ vui tươi, sẵn sàng hy sinh những lợi ích thiết yếu nhất của bản thân để có thể đem lại cho cộng đồng niềm tin, sự sống, hạnh phúc đích thực, cho dẫu rất nhỏ nhoi. Họ dám xả thân trước tệ trạng bất công và mọi hình thức đối xử phi luân để bảo vệ phẩm giá và lợi ích thiêng liêng của con người... Quả thực, dấu chứng cuộc ‘‘thăm viếng’’ của Thiên Chúa vẫn liên tục hiện hữu giữa đời ta.
      Tất cả là hồng ân. Cám tạ Chúa đã ban cho ta món quà thời gian gói trọn tất cả những hồng ân vô giá ấy. Cám tạ tình Chúa tình người. Chúng ta càng cảm nghiệm sâu xa hơn ‘‘lời cảm tạ’’ của Thánh Phaolô: ‘‘Tôi hằng cảm tạ Thiên Chúa của tôi vì anh em, về ân huệ Người đã ban cho anh em nơi Đức Kitô Giêsu’’ (1Cr 1, 4).
2. Nhận lãnh để trao ban
      Năm cũ sẽ qua đi nhưng tình Chúa tình người vẫn theo suốt  đời ta, cho dẫu ta vô tình lãng quên hay vô ơn trước bao ân thiêng vô giá ấy. Tất niên là thời điểm ý nghĩa và thuận tiện nhất để ta bày tỏ tâm tình tạ lỗi, nhất là để  cám tạ tình Chúa tình người.
      Thiên Chúa và anh chị em ta với tình yêu vô lượng, vô vị lợi không đòi hỏi ta phải báo xứng những những hồng ân mà ta đã nhận lãnh. Nhưng Tin Mừng mời gọi ta, nhận lãnh là để trao ban: “Các con đã lãnh nhận nhưng không thì cũng hãy ban phát nhưng không” (Mt 10, 8). Ân phúc mà chúng ta đón nhận trong suốt năm qua sẽ dư đầy và phát triển dồi dào khi ta biết chia sẻ và tiếp tục tặng ban nó cho những người xung quanh. Cuộc thăm viếng bà chị họ Ê-li-sa-bét của Đức Maria (Lc 1, 39 – 55) khơi mở cho chúng ta một thái độ đáp trả trọn vẹn và ý nghĩa nhất trước tình Chúa tình người.
      Khi đã nhận lãnh “đầy ân phúc” (Lc 1, 28b) từ Thiên Chúa, Đức Maria đã lên đường làm cuộc lữ trình đáp trả tình Trời. Yêu thương, chính là nét nổi bật nhất mà Đức Maria đã đem đến cho nhà Ê-li-sa-bét trong cuộc thăm viếng. Vì yêu thương nên Mẹ đã quan tâm, gặp gỡ, cảm thông, chia sẻ niềm vui, giúp đỡ  người chị họ. Không chỉ dừng lại ở đó, Mẹ còn muốn trao ban chính Chúa là Đấng Mẹ đang cưu mang, là Đấng Mẹ đặt trọn niềm tin tưởng cậy trông sẽ đến cứu chuộc nhân loại. Cao điểm của tình yêu nơi Mẹ, là khi đã được lãnh nhận hồng ân dư đầy từ Thiên Chúa, Mẹ đã không cố giữ lấy cho riêng mình, mà đem phúc cả ấy đến cho người cần được sẻ chia và chung nghiệm hạnh phúc, vì có Chúa ở cùng. Đây chính là tâm trạng của bà Ê-li-sa-bet trước lời chào của Đức Maria: “Bà Ê-li-sa-bét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy Thánh Thần…” (Lc 1, 41); và Ê-li-sa-bét đã thốt lên: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này ?”. Đó là đỉnh điểm của hạnh phúc được trao ban.
      Sẽ có một năm mới đại hạnh, tràn đầy hồng phúc cho nhân loại, cho gia đình và mỗi người, nếu chúng ta biết xích lại gần nhau hơn, để cùng nhau trao ban tình Chúa tình người.
      Tâm tình của lời kinh “Magnificat” (Lc 1, 46-55) đẹp đẽ, sinh động nhất mà chúng ta có thể thông hiệp với Đức Maria, để tri ân tình Chúa tình người trong suốt năm qua, là thái độ khiêm cung đón nhận tất cả mọi ơn lành, đồng thời nỗ lực sống lời mời gọi yêu thương từ Thiên Chúa trong sứ vụ liên đới mật thiết với tha nhân. 

                                               ĐCV Vinh Thanh những ngày cuối năm Tân Mão

                                                    Tác giả bài viết: J.B. Nguyễn Quốc Tuấn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét