Nhạc nền

** *
Photobucket* Photobucket *
PHÔI PHA

5 tháng 4, 2012

THỨ NĂM THÁNH – TIỆC LY: TRAO BAN CHÍNH MÌNH

Kính thưa quý OBACE, Thứ Năm thánh hôm nay gợi lên một bầu khí trầm lặng sâu thẳm của tình yêu của một người cha đang xao xuyến buồn rầu vì phải chia tay với những người con bé nhỏ yêu thương, và trước khi chia tay người cha ấy đã muốn làm tất cả những gì có thể được để ở lại, ở bên con cái mình lúc mình vắng mặt.
. Người cha ấy chính là Chúa Giêsu, trong bầu khí long trọng linh thiêng tại nhà tiệc ly, Đức Giêsu muốn ở lại với các môn đệ qua việc lập Bí Tich Thánh Thể, và trao ban chính mình cho các ông qua việc thiết lập Chức Linh mục, đồng thời dạy các ông sống đến cùng bài học yêu thương và phục vụ qua việc cúi xuống rửa chân cho họ.
Bữa tiệc Chúa Giêsu cùng các môn đệ cử hành hôm nay nằm trong bối cảnh của bữa tiệc mừng Lễ Vượt Qua của người Do Thái, kỷ niệm biến cố Thiên Chúa dùng cánh tay hùng mạnh và những phép lạ vĩ đại để giải thoát dân Do Thái ra khỏi cảnh nô lệ Ai cập. Mỗi gia đình phải chuẩn bị một con chiên không tì vết và sát tế nó lấy máu bôi lên khung cửa, những nhà nào có dấu máu chiên thì sẽ được cứu thoát và nhà nào không có dấu máu chiên thì sẽ bị trừng phạt. Con chiên ấy chính là hình ảnh báo trước con Chiên của Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô đã chịu sát tế, lấy máu mình để tẩy rửa tội lỗi và cứu chuộc nhân loại, đem đến sự sống cho con người. Trong khung cảnh của bữa tiệc ly, chính Chúa Giêsu đã diễn tả một tình yêu thương đến tột cùng, chính thánh Gioan đã nhận ra điều đó: Trước lể Vượt Qua, Đức Giêsu biết giờ của người đã đến, giờ Người phải bỏ thế gian mà về cùng Cha, Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.
Chính vì yêu thương đến cùng, muốn trao ban tất cả, không tiếc gì bản thân, muốn trở nên một với những người mình yêu, nên Ngài cầm lấy bánh dâng lời tạ ơn bẻ ra và trao cho các môn đệ mà nói: Anh em hảy cầm lấy mà ăn, này là mình Thày. Từng động tác từng cử chỉ đều diễn tả một trái tim yêu thương đến tột cùng, cầm lấy bánh bẻ ra, là chấp nhận chết đi, là trao tặng, là không còn tiếc gì, không còn giữ lại riêng cho mình điều gì, chấp nhận trở nên một tấm bánh được bẻ ra để cho người khác ăn. Với việc làm này, Chúa Giêsu đã liên tục làm những phép lạ là biến bánh và rượu trở nên máu thịt của mình và lại làm cho máu thịt ấy trở thành của ăn, của uống, thành lương thực nuôi dưỡng linh hồn. Trở thành của ăn của uống, Chúa Giêsu, không muốn ở bên ngoài, cũng không chỉ muốn ở bên cạnh những người mình yêu, mà muốn đi vào tận trong tim gan người mình yêu, muốn đi vào tận đường gân thớ thịt của người mình yêu và trở thành máu thịt người mình yêu, làm của nuôi sống người mình yêu.
Hãy cầm lấy mà ăn – một lời mời gọi và một lời Chúa “nài xin” chúng ta đừng để ngài cô đơn lẻ loi một mình, đừng để sự hiến thân trao tặng của Ngài trở nên vô ích, nhưng được chúng ta đón nhận và để cho Ngài đi vào trong cuộc đời của chúng ta, ở trong, và nuôi dưỡng, nên một với chúng ta.
Chúa Giêsu đã tạo nên hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, trong lúc các tông đồ còn chưa hiểu hết những lời Chúa nói, thì Ngài lại tiếp tục truyền cho họ: Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thày! Với lệnh truyền này, Chúa Giêsu đã chính thức thiết lập thiên chức Linh Mục, chức tư tế thừa tác, dầu biết rằng các môn đệ của mình là những con người bất toàn, yêu đuối, Chúa biết rõ Phêrô là kẻ sẽ chối thày, còn những người khác thì sẽ nhát đảm chạy trốn khi Thày gặp thử thách, vậy mà Chúa vẫn trao cho các ông cái quyền: Làm như Thày vừa làm để tưởng nhớ đến Thày. Với việc thiết lập chức linh mục này, Chúa Giêsu muốn qua những con người yếu đuối tội lỗi này, Ngài được tiếp tục ở lại với nhân loại, tiếp tục là tấm bánh được bẻ ra cho tất cả mọi người hưởng dùng, hơn thế nữa Ngài còn chấp nhận trở nên hoàn toàn lệ thuộc vào những con người yếu đuồi tội lỗi này.
Hãy làm việc này mà nhớ đến Thày, đồng thời cũng là một đòi hỏi cho các linh mục, họ là những con người như bất cứ một người nào, song Chúa muốn chính họ cũng phải làm như Chúa, tức là cũng phải yêu thương anh em đến tận cùng, đến hy sinh và trao ban cả hơi thở sức sống, máu thịt của mình cho những người được trao cho họ, chúa muốn họ là con người nhưng lại mang trái tim của Chúa, có đôi tay và cái nhìn của Chúa, để qua họ Thiên chúa tiếp tục yêu thương phục vụ những anh em đồng loại, xoa dịu và trở nên tấm bánh được bẻ ra trao cho người khác. Không chỉ muốn các linh mục mang trái tim nhân từ yêu thương của Chúa, mà qua việc lãnh nhận tấm bánh của Chúa mỗi ngày, tất cả mọi người đều được mời gọi làm như Chúa, là mở rộng đôi tay, là bẻ mình ra cho anh em, vì anh em, là yêu thương như Chúa đã yêu, sống như Chúa đã sống và làm như Chúa đã làm.
Cũng trong khung cảnh của bữa ăn chia tay này Chúa đã làm một việc hết sức bất ngờ, Thánh Gioan đã ghi lại từng cử chỉ, từng động tác của Chúa: Ngài đứng dậy rời bàn ăn, cởi áo ngaoì ra, lấy khăn thắt lưng, đổ nước vào chậu, cúi xuống rửa chân cho các môn đệ, và lây khăn thắt lưng mà lau. Một hành động thật khó chấp nhận đối với các tông đồ, thông thừơng chỉ có nô lệ mới phải rửa chân cho chủ, vây mà giờ đây Chúa Giêsu đang tự mình làm điều đó trước mặt các môn đệ và rửa chân cho chính những học trò của mình. Chúa đã cúi xuống rửa chân cho cả Giuda kẻ phản bội, cho Phêrô kẻ chối Chúa…cử chỉ ấy là một cử chỉ tột cùng của sự khiêm nhường hạ mình, không còn quan tâm đến thế giá địa vị của mình nũa: thày rửa chân cho trò, chủ rủa chân cho đầy tớ. Với việc rửa chân cho các tông đồ Chúa Giêsu đã đảo lộn hoàn toàn không chỉ quan niêm mà còn đảo lộn cả trật tự phục vụ, phục vụ không chọn lựa. Chính vì thế mà Simon Phêrô đã phản ứng gay gắt: Thưa Thày, không đời nào như thế! Thày định rửa chân cho con sao? Chúa đã trả lời: Viêc Thày làm bây giờ con chưa hiểu, sau này con sẽ hiểu… Ta là Chúa, là Thày mà còn rửa chân cho các con thì các con cũng hãy rửa chân cho nhau. Hãy rửa chân cho nhau đó chính là ý nghĩa của việc làm của Chúa Giêsu và cũng là đòi hỏi của Ngài.
Thưa quý OBACE, Rửa chân cho nhau, Chúa muốn mỗi người chúng ta phải chấp nhận cúi xuống để phục vụ một cách vô điều kiện, phục vụ không phải là một việc ban ơn phân phát mà là một bổn phận đòi buộc. Hãy cúi xuống để có thể lắng nghe và thông cảm với những đau khổ và nhọc nhằn của anh chị em mình, bao lâu chúng ta không dám cúi xuống, không dám rửa chân cho anh em, thì chúng ta không thể nghe, không thể nhìn thấy những đau khổ bất hạnh của anh chị em mình. Hãy cúi xuống để phục vụ, trước hết là người cha người mẹ già trong gia đình, là những người sinh thành dưỡng dục mình bằng sự yêu thương kính trọng, hãy cúi xuống để yêu thương và phục vụ người chồng người vợ và con cái của mình bằng sự hy sinh bằng sự trao ban và yêu thương đến tận cùng, hãy quan tâm đến nhau nhiều hơn, hãy quan tâm đên hàng xóm láng giềng, những người sống bên cạnh chúng ta, hãy để cho trái tim mình nhạy bén và nhắc bảo cho chúng ta biết phải làm gì cho nhau.
Hãy làm việc này mà nhớ đến Thày, là lời mời gọi tha thiết Chúa gửi đến cho từng người chúng ta hãy siêng năng đến với Bí Tích Thánh Thể, siêng năng lãnh nhận, cầm lấy mà ăn để nhận được sự nâng đỡ bổ sức và tình yêu thương của Chúa. Hãy làm việc này mà nhớ đên Thày còn là lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta chu toàn chức linh mục của mình là thờ phượng tế tự Thiên Chúa, là dâng hy lễ mỗi ngày cùng với những hy sinh vất vả để làm nên của lễ tôn vinh thiên Chúa đem ơn cứu độ cho chính mình và cho gia đình, đừng để cho công việc và sự lười biếng làm cho chúng ta quên lệnh truyền thiêng liêng này, đồng thời cũng cầu nguyện và thông cảm cho các linh mục thừa tác, họ là những con người yêu đuối hèn mọn đang cần đến sự nâng đỡ và cảm thông của chúng ta.
Yêu như Thày đã yêu, sống như Thày đã sống - đòi chúng ta phải trở thành hiện thân của Chúa Kitô nơi trần gian này, trở thành một Kitô khác qua đời sống và hành động yêu thương phục vụ của mỗi chúng ta, dám hy sinh dám cho đi tất cà kể cả mạng sống của mình vì hạnh phúc của anh em, để mọi người khi tiếp xúc với người Công giáo, họ có thể nhìn thấy và đụng chạm đuợc đến Đức Giêsu qua hành động yêu thương của chúng ta. Amen

Tác giả bài viết: Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét